Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY VỀ TƯỚNG GIÁP ( Thơ của ANH NGỌC )

Vị tướng già" - bài thơ lấy nguyên mẫu từ Tướng Giáp

"Một chân ông đã đặt vào lịch sử / Một chân còn vương vấn với mùa thu", hai câu kết bài thơ ra đời gần 20 năm trước của Anh Ngọc, nay được hàng triệu người tìm thấy sự đồng cảm trong những ngày tiễn đưa Đại tướng.
Những ngày thu 2013, như cách đây 44 năm khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời, người dân Việt Nam lại rơi nước mắt trước sự ra đi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Trước nhà ông ở 30 Hoàng Diệu, Hà Nội những ngày qua, từng đoàn người lặng lẽ nối nhau viếng Tướng Giáp. Bao nhiêu thế hệ già, trẻ - những người còn lại sau hai cuộc chiến tranh, những người lớn lên trong thời bình - đã rơi nước mắt trước nỗi đau chung.
Trong những ngày này, những vần thơ trong bài “Vị tướng già” của nhà thơ Anh Ngọc được nhiều người tìm đọc lại. Họ đồng cảm bởi ở đó có hình ảnh giản dị của một vị tướng đã để lại những năm tháng trai trẻ - với những chiến công oanh liệt, vào sinh ra tử cùng vận mệnh đất nước - sau lưng. Cuối đời, giã từ trận mạc, trút bỏ công danh, ông là con người bình thường, trầm mặc đối diện với thời gian và nỗi cô đơn trước lẽ sinh tồn.
Những đối thủ của ông đã chết từ lâu
Bạn chiến đấu cũng chẳng ai còn nữa
Ông ngồi giữa thời gian vây bủa
Nghe hoàng hôn chầm chậm xuống quanh mình.
Những câu thơ đầu tiên hiện lên hình ảnh một con người ngồi lặng im giữa thế kỷ đang trôi về phía trước. Đồng đội, bạn bè, cả những người không cùng chiến tuyến thuộc thế hệ ông như những cột mốc cây số lùi lại sau lưng. Trong cách hình dung của nhà thơ, bóng thời gian đổ xuống, khiến hình ảnh trầm lặng của vị tướng già hiện lên rõ nét hơn.
Nhà thơ Anh Ngọc (áo trắng) - trong buổi gặp gỡ Đại tướng Võ Nguyên Giáp năm 1994. Ảnh tư liệu.
Cũng vào mùa thu, tháng 9/1994, bài thơ “Vị tướng già” ra đời. Nhà thơ Anh Ngọc cho biết, tháng 4/1994, nhà văn Lê Lựu và nhà thơ Trần Đăng Khoa đến gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp để viết bài chuẩn bị cho số kỷ niêm 40 năm chiến thắng Điện Biên Phủ của Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội. Vì cần người chụp hình, Lê Lựu đã gọi cho Anh Ngọc nhờ tìm gấp một phóng viên ảnh. Khi đó, nhà thơ Anh Ngọc đã gọi cho phóng viên ảnh Lê Nhật của báo Quân Đội Nhân Dân và chở Lê Nhật bằng xe máy tới nhà Tướng Giáp. “Tôi đèo Lê Nhật tới nhà Đại tướng, khi tới nơi tôi đứng ngoài cổng. Chỉ một, hai phút sau, Lê Nhật hộc tốc chạy ra nói, Đại tướng mời tôi vào”.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ, xúc động hoàn toàn nằm ngoài tưởng tượng của nhà thơ Anh Ngọc. Suốt buổi hôm đó, trong khi những người còn lại phải làm việc thì Anh Ngọc chỉ ngồi quan sát vị tướng tài ba. Hình ảnh Tướng Giáp trong buổi trò chuyện đã trở thành cảm hứng để ông viết “Vị tướng già”.
Bàn chân đi qua hai cuộc chiến tranh
Giờ chậm rãi lần theo dấu gậy
Đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy
Đã từng gieo khủng khiếp xuống đầu thù.
Nhà thơ Anh Ngọc cho biết, nguyên mẫu của ông là Tướng Giáp nhưng vị tướng trong bài thơ không hoàn toàn là một Tướng Giáp cụ thể bằng xương bằng thịt ngoài đời, mà là một vị tướng của nghệ thuật. Bài thơ được viết năm 1994. Khi ấy Tướng Giáp mới hơn 80 tuổi. Theo tác giả, Tướng Giáp mà ông gặp khi đó không chống gậy. Xây dựng hình ảnh “chậm rãi lần theo dấu gậy” là một sự đối lập hóa hai chân dung của một con người - một tướng lĩnh xông pha trận mạc thời trẻ và một con người bình thường trong cuộc sống ở cuối chân dốc cuộc đời.
Trong góc vườn mùa thu
Cây lá cũng như ông lặng lẽ
Tám mươi tuổi ông lại như đứa trẻ
Nở nụ cười ngơ ngác thơ ngây.
Không còn ồn ào, náo nhiệt, không còn âm vang của những cuộc chiến thần tốc, bách chiến bách thắng, người ngồi đó lặng lẽ như cây lá, hiền hòa như trẻ thơ. Một sự bình thản toát lên trong bóng dáng của người từng chỉ huy cả dân tộc chiến thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.
Nhà văn Anh Ngọc kể, trong con mắt của ông từ thuở bé, Đại tướng luôn là một con người vĩ đại, được nhân dân cả nước phục và kính trọng. Vậy mà, trong buổi gặp, hiện ra trước mắt nhà thơ không phải một con người trịnh trọng, đường bệ, xa cách mà hiền lành, gần gũi... Anh Ngọc đặc biệt ấn tượng ánh mắt của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. “Đại tướng có ánh mắt của một nhà thơ” - Anh Ngọc nói - "Nhà phê bình Viên Mai đời Thanh của Trung Quốc từng nói, con người có tâm hồn cao quý là đã có phẩm chất của một nhà thơ, một nghệ sĩ". Theo nhà thơ, ánh mắt Đại tướng toát lên điều đó.
Ông ra đi
Và...
Ông đã về đây
Đời là cuộc hành trình khép kín
Giữa hai đầu điểm đi và điểm đến
Là một trời nhớ nhớ với quên quên.
Những vui buồn chưa kịp gọi thành tên
Cõi nhân thế mây bay và gió thổi
Bầy ngựa chiến đã chân chồn gối mỏi
Đi về miền cát bụi phía trời xa.
Cuối đời, như di nguyện cuối cùng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp trở về yên nghỉ tại quê nhà Quảng Bình. “Ai cũng muốn về nhà bố mẹ, ngồi dưới hiên nhà, ăn bát cơm của bố mẹ. Là con người thì ở đâu rồi cũng phải hướng về quê hương”, Anh Ngọc dường như đã nhìn thấy tâm nguyện giản dị và đời thường đó của vị tướng già khi đặt bút viết những câu thơ trên. Giờ đây, ứng chiếu với "cuộc trở về cuối cùng" của Tướng Giáp, dường như Anh Ngọc đã đúng. "Đời là cuộc hành trình khép kín". Ra đi rồi cũng trở về, trong vòng tay yêu thương của đất mẹ.
Anh Ngọc lý giải, trong khi nhiều người muốn anh hùng hóa một con người, nhà thơ muốn đời thường hóa một vị anh hùng. Trên hết, ông là vị tướng với cái tâm, cái tài khiến mọi người cảm phục và kính trọng, nhưng ông cũng là một con người, có đủ vui, buồn, hỷ, nộ, ái, ố.
Trần Đăng Khoa (trái) và Lê Lựu (phải) trong cuộc trò chuyện với Tướng Giáp.
Ru giấc mơ của vị tướng già
Có tiếng khóc xen tiếng cười nức nở
Một chân ông đã đặt vào lịch sử
Một chân còn vương vấn với mùa thu.
Những câu thơ của Anh Ngọc góp phần tạc một tượng đài vị tướng già vào lịch sử thi ca Việt Nam.
Trong bài viết mới nhất, nhà thơ Anh Ngọc so sánh Đại tướng - nguyên mẫu trong bài thơ của ông - với Phật hoàng Trần Nhân Tông - người ba lần đánh bại quân Nguyên rồi lên núi đi tu. Theo Anh Ngọc, minh triết phương Đông giúp Đại tướng trở thành một con người vô cùng giản dị, đi đến tận cùng của lẽ đạo và đời.
Vị tướng già
Những đối thủ của ông đã chết từ lâu
Bạn chiến đấu cũng chẳng ai còn nữa
Ông ngồi giữa thời gian vây bủa
Nghe hoàng hôn chầm chậm xuống quanh mình.

Bàn chân đi qua hai cuộc chiến tranh
Giờ chậm rãi lần theo dấu gậy
Đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy
Đã từng gieo khủng khiếp xuống đầu thù.

Trong góc vườn mùa thu
Cây lá cũng như ông lặng lẽ
Tám mươi tuổi ông lại như đứa trẻ
Nở nụ cười ngơ ngác thơ ngây.

Ông ra đi
Và...
Ông đã về đây
Đời là cuộc hành trình khép kín
Giữa hai đầu điểm đi và điểm đến
Là một trời nhớ nhớ với quên quên.
Những vui buồn chưa kịp gọi thành tên
Cõi nhân thế mây bay và gió thổi
Bầy ngựa chiến đã chân chồn gối mỏi
Đi về miền cát bụi phía trời xa.

Ru giấc mơ của vị tướng già
Có tiếng khóc xen tiếng cười nức nở
Một chân ông đã đặt vào lịch sử
Một chân còn vương vấn với mùa thu.
(Anh Ngọc)
Hoàng Anh

Bình luận (1)  

Viết bình luận
  • blackrose Ông ra đi

    Và...

    Ông đã về đây

    Đời là cuộc hành trình khép kín

    Giữa hai đầu điểm đi và điểm đến

    Là một trời nhớ nhớ với quên quên.

    Những vui buồn chưa kịp gọi thành tên

    Cõi nhân thế mây bay và gió thổi

    Bầy ngựa chiến đã chân chồn gối mỏi

    Đi về miền cát bụi phía trời xa.

    Rất cảm động, thanks
    13:45 11-10-13
  • Còn lại 5,000 ký tự

TIỂU THUYẾT

Xem thêm

    CẢO THƠM

    Xem thêm

      THƠ


      "Một chân ông đã đặt vào lịch sử / Một chân còn vương vấn với mùa thu", hai câu kết bài thơ ra đời gần 20 năm trước của Anh Ngọc, nay được hàng triệu người tìm thấy sự đồng cảm trong những ngày tiễn đưa Đại tướng.

      Những ngày thu 2013, như cách đây 44 năm khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời, người dân Việt Nam lại rơi nước mắt trước sự ra đi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Trước nhà ông ở 30 Hoàng Diệu, Hà Nội những ngày qua, từng đoàn người lặng lẽ nối nhau viếng Tướng Giáp. Bao nhiêu thế hệ già, trẻ - những người còn lại sau hai cuộc chiến tranh, những người lớn lên trong thời bình - đã rơi nước mắt trước nỗi đau chung.

      Trong những ngày này, những vần thơ trong bài “Vị tướng già” của nhà thơ Anh Ngọc được nhiều người tìm đọc lại. Họ đồng cảm bởi ở đó có hình ảnh giản dị của một vị tướng đã để lại những năm tháng trai trẻ - với những chiến công oanh liệt, vào sinh ra tử cùng vận mệnh đất nước - sau lưng. Cuối đời, giã từ trận mạc, trút bỏ công danh, ông là con người bình thường, trầm mặc đối diện với thời gian và nỗi cô đơn trước lẽ sinh tồn.

      Những đối thủ của ông đã chết từ lâu

      Bạn chiến đấu cũng chẳng ai còn nữa

      Ông ngồi giữa thời gian vây bủa

      Nghe hoàng hôn chầm chậm xuống quanh mình.

      Những câu thơ đầu tiên hiện lên hình ảnh một con người ngồi lặng im giữa thế kỷ đang trôi về phía trước. Đồng đội, bạn bè, cả những người không cùng chiến tuyến thuộc thế hệ ông như những cột mốc cây số lùi lại sau lưng. Trong cách hình dung của nhà thơ, bóng thời gian đổ xuống, khiến hình ảnh trầm lặng của vị tướng già hiện lên rõ nét hơn.



      Nhà thơ Anh Ngọc (áo trắng) - trong buổi gặp gỡ Đại tướng Võ Nguyên Giáp năm 1994. Ảnh tư liệu.

      Cũng vào mùa thu, tháng 9/1994, bài thơ “Vị tướng già” ra đời. Nhà thơ Anh Ngọc cho biết, tháng 4/1994, nhà văn Lê Lựu và nhà thơ Trần Đăng Khoa đến gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp để viết bài chuẩn bị cho số kỷ niêm 40 năm chiến thắng Điện Biên Phủ của Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội. Vì cần người chụp hình, Lê Lựu đã gọi cho Anh Ngọc nhờ tìm gấp một phóng viên ảnh. Khi đó, nhà thơ Anh Ngọc đã gọi cho phóng viên ảnh Lê Nhật của báo Quân Đội Nhân Dân và chở Lê Nhật bằng xe máy tới nhà Tướng Giáp. “Tôi đèo Lê Nhật tới nhà Đại tướng, khi tới nơi tôi đứng ngoài cổng. Chỉ một, hai phút sau, Lê Nhật hộc tốc chạy ra nói, Đại tướng mời tôi vào”.

      Cuộc gặp gỡ bất ngờ, xúc động hoàn toàn nằm ngoài tưởng tượng của nhà thơ Anh Ngọc. Suốt buổi hôm đó, trong khi những người còn lại phải làm việc thì Anh Ngọc chỉ ngồi quan sát vị tướng tài ba. Hình ảnh Tướng Giáp trong buổi trò chuyện đã trở thành cảm hứng để ông viết “Vị tướng già”.

      Bàn chân đi qua hai cuộc chiến tranh

      Giờ chậm rãi lần theo dấu gậy

      Đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy

      Đã từng gieo khủng khiếp xuống đầu thù.

      Nhà thơ Anh Ngọc cho biết, nguyên mẫu của ông là Tướng Giáp nhưng vị tướng trong bài thơ không hoàn toàn là một Tướng Giáp cụ thể bằng xương bằng thịt ngoài đời, mà là một vị tướng của nghệ thuật. Bài thơ được viết năm 1994. Khi ấy Tướng Giáp mới hơn 80 tuổi. Theo tác giả, Tướng Giáp mà ông gặp khi đó không chống gậy. Xây dựng hình ảnh “chậm rãi lần theo dấu gậy” là một sự đối lập hóa hai chân dung của một con người - một tướng lĩnh xông pha trận mạc thời trẻ và một con người bình thường trong cuộc sống ở cuối chân dốc cuộc đời.

      Trong góc vườn mùa thu

      Cây lá cũng như ông lặng lẽ

      Tám mươi tuổi ông lại như đứa trẻ

      Nở nụ cười ngơ ngác thơ ngây.

      Không còn ồn ào, náo nhiệt, không còn âm vang của những cuộc chiến thần tốc, bách chiến bách thắng, người ngồi đó lặng lẽ như cây lá, hiền hòa như trẻ thơ. Một sự bình thản toát lên trong bóng dáng của người từng chỉ huy cả dân tộc chiến thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.

      Nhà văn Anh Ngọc kể, trong con mắt của ông từ thuở bé, Đại tướng luôn là một con người vĩ đại, được nhân dân cả nước phục và kính trọng. Vậy mà, trong buổi gặp, hiện ra trước mắt nhà thơ không phải một con người trịnh trọng, đường bệ, xa cách mà hiền lành, gần gũi... Anh Ngọc đặc biệt ấn tượng ánh mắt của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. “Đại tướng có ánh mắt của một nhà thơ” - Anh Ngọc nói - "Nhà phê bình Viên Mai đời Thanh của Trung Quốc từng nói, con người có tâm hồn cao quý là đã có phẩm chất của một nhà thơ, một nghệ sĩ". Theo nhà thơ, ánh mắt Đại tướng toát lên điều đó.

      Ông ra đi

      Và...

      Ông đã về đây

      Đời là cuộc hành trình khép kín

      Giữa hai đầu điểm đi và điểm đến

      Là một trời nhớ nhớ với quên quên.

      Những vui buồn chưa kịp gọi thành tên

      Cõi nhân thế mây bay và gió thổi

      Bầy ngựa chiến đã chân chồn gối mỏi

      Đi về miền cát bụi phía trời xa.

      Cuối đời, như di nguyện cuối cùng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp trở về yên nghỉ tại quê nhà Quảng Bình. “Ai cũng muốn về nhà bố mẹ, ngồi dưới hiên nhà, ăn bát cơm của bố mẹ. Là con người thì ở đâu rồi cũng phải hướng về quê hương”, Anh Ngọc dường như đã nhìn thấy tâm nguyện giản dị và đời thường đó của vị tướng già khi đặt bút viết những câu thơ trên. Giờ đây, ứng chiếu với "cuộc trở về cuối cùng" của Tướng Giáp, dường như Anh Ngọc đã đúng. "Đời là cuộc hành trình khép kín". Ra đi rồi cũng trở về, trong vòng tay yêu thương của đất mẹ.

      Anh Ngọc lý giải, trong khi nhiều người muốn anh hùng hóa một con người, nhà thơ muốn đời thường hóa một vị anh hùng. Trên hết, ông là vị tướng với cái tâm, cái tài khiến mọi người cảm phục và kính trọng, nhưng ông cũng là một con người, có đủ vui, buồn, hỷ, nộ, ái, ố.



      Trần Đăng Khoa (trái) và Lê Lựu (phải) trong cuộc trò chuyện với Tướng Giáp.

      Ru giấc mơ của vị tướng già

      Có tiếng khóc xen tiếng cười nức nở

      Một chân ông đã đặt vào lịch sử

      Một chân còn vương vấn với mùa thu.

      Những câu thơ của Anh Ngọc góp phần tạc một tượng đài vị tướng già vào lịch sử thi ca Việt Nam.

      Trong bài viết mới nhất, nhà thơ Anh Ngọc so sánh Đại tướng - nguyên mẫu trong bài thơ của ông - với Phật hoàng Trần Nhân Tông - người ba lần đánh bại quân Nguyên rồi lên núi đi tu. Theo Anh Ngọc, minh triết phương Đông giúp Đại tướng trở thành một con người vô cùng giản dị, đi đến tận cùng của lẽ đạo và đời.

      Vị tướng già

      Những đối thủ của ông đã chết từ lâu

      Bạn chiến đấu cũng chẳng ai còn nữa

      Ông ngồi giữa thời gian vây bủa

      Nghe hoàng hôn chầm chậm xuống quanh mình.

       Bàn chân đi qua hai cuộc chiến tranh

      Giờ chậm rãi lần theo dấu gậy

      Đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy

      Đã từng gieo khủng khiếp xuống đầu thù.

      Trong góc vườn mùa thu

      Cây lá cũng như ông lặng lẽ

      Tám mươi tuổi ông lại như đứa trẻ

      Nở nụ cười ngơ ngác thơ ngây.

       Ông ra đi

      Và...

      Ông đã về đây

      Đời là cuộc hành trình khép kín

      Giữa hai đầu điểm đi và điểm đến

      Là một trời nhớ nhớ với quên quên.

      Những vui buồn chưa kịp gọi thành tên

      Cõi nhân thế mây bay và gió thổi

      Bầy ngựa chiến đã chân chồn gối mỏi

      Đi về miền cát bụi phía trời xa.
      Ru giấc mơ của vị tướng già
      Có tiếng khóc xen tiếng cười nức nở

      Một chân ông đã đặt vào lịch sử

      Một chân còn vương vấn với mùa thu.

      (Anh Ngọc)

      Hoàng Anh

       BÀN TRÒN VĂN NGHỆ

      "Điệp viên hoàn hảo X6" thu hút giới trẻ

      Sách hay về Tướng Giáp

      Cảm nhận về "Tiểu thuyết Đàn bà"

      Nữ văn sĩ Alice Munro đoạt Nobel văn chương 2013
      1 / 3
      SÁNG TÁC

      Miền lặng

      Miền gió núi

      Mốc

      Phục tang
      1 / 3
      Chủ đề:  Đại tướng Võ Nguyên Giáp, bàn tròn văn nghệ, "Vị tướng già"
      Bình luận (1)  Viết bình luận
      blackrose Ông ra đi

      Và...

      Ông đã về đây

      Đời là cuộc hành trình khép kín

      Giữa hai đầu điểm đi và điểm đến

      Là một trời nhớ nhớ với quên quên.

      Những vui buồn chưa kịp gọi thành tên

      Cõi nhân thế mây bay và gió thổi

      Bầy ngựa chiến đã chân chồn gối mỏi

      Đi về miền cát bụi phía trời xa.


       

       

      Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

      CHƯƠNG TRÌNH THƠ VỀ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP

           Sáng nay, tại thư viên viện Hà Nội, Thi đàn Việt Nam đã tổ chức một không gian thơ Tưởng niệm Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đến dự có Giáo sư Phong Lê nguyện viện trưởng Viện văn học Việt Nam, Phó Giáo sư Đào Vọng Đức, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu về tài năng con người, các nhà thơ Trần Ninh Hồ, Nguyễn Trọng Lợi và hơn hai trăm nhà thơ, người yêu thơ tại các trung tâm văn hóa Quận, huyện của Hà nội và các tỉnh lân cận  Hà Nội về dự.Nhà thơ trẻ Phạm Hoàng Nam, Giám đốc Thi đàn Việt Nam chủ trì hội nghị.
           Giáo sư Phong Lê phát biểu lời dẫn đề, ca ngợi chiến công và sự nghiệp vĩ đại của Đại tướng bên cạnh Chủ tịch Hồ Chí Minh, những người đã đặt nền móng mở đầu cho một Thời đại mới của nước nhà-Thời đại Hồ Chí Minh. Các nhà thơ Trần Ninh Hồ, Nguyễn Trọng Lợi nói lên tình cảm và sự quý trọng của lớp văn nghệ sĩ các thời kỳ với Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Hàng trăm nhà thơ đã đọc những bài thơ mới viết để tỏ lòng thành kính và biết ơn đối với Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đã có những giọt lệ và tiếng khóc cùng bật lên  với lời thơ, bài hát khi viết về Đại tướng.
          Tác giả bài viết này-Nhà thơ Lương Toán, phó Chủ tịch CLB Thơ Công nhân-Chi hội nhà văn Công nhân,trực tuộc Hội Nhà văn Việt Nam, được vinh dự diễn đọc bài thơ VIẾNG ANH CÀNG THÊM NHỚ BÁC HỒ. Tuy bài thơ đăng ký muộn, chưa được gửi bản thảo trước, nhưng đã được ban tổ chức đặc cách cho đọc, bởi tác giả không phải cầm giấy...Bài thơ vừa có độ nén của cảm xúc, độ lùi của lịch sử và tầm bao quát rộng nói về công lao và sự nghiệp của Tướng Giáp - Vị tướng của các Đại tướng...được mọi người hồ hởi và tâm đắc đón nhận. Xin giới thiệu bài thơ và một số hình ảnh:

      VIẾNG ANH CÀNG THÊM NHỚ BÁC HỒ

      Với ông, thế hệ chúng tôi là bậc cháu con
      Là người lính xin được gọi ông là Anh Cả
      Hơn Sáu mươi năm trước
      Từ đội quân đàu trần, chân đất
      Từ Nà Ngần Pay Khắt
      Suốt rộng dài đất nước Anh đi...
      Theo Anh lớp lớp những Binh đoàn vào trận
      Làm một Điện Biên chấn động địa cầu
      Làm một chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng.
      Cùng với nhân dân, với Đảng
      Hạ bệ một ngai vàng
      Tống cổ Ba tên xâm lược
      Noi gương Hưng Đạo Vương ba lần thắng giặc
      Cứu người anh em thoát họa diệt chủng hồi sinh
      Làm vẻ vang thời đại Hồ Chí Minh...
      Mừng Anh trường thọ
      Qua tuổi một trăm
      Về cõi trường sinh
      Rạng rỡ vẹn nguyên
      Nụ cười niềm tin
      Như Chú Văn ngày nào Bác gọi...
      Ơi thanh thản bao tấm lòng đồng đội
      Giây phút viếg Anh càng thêm nhớ Bác Hồ.



      Giáo sư Phong Lê phát biểu dan đề

      Quang cảnh chung buổi đọc thơ






      Nhà thơ Lương Toán trình diễn Thơ





          

      Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

      VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP













      VIẾNG ANH CÀNG THÊM NHỚ BÁC HỒ

      Với ông, thế hệ chúng tôi là bậc cháu con
      Là người lính xin được gọi ông là Anh Cả
      Hơn Sáu mươi năm trước
      Từ đội quân đàu trần, chân đất
      Từ Nà Ngần Pay Khắt
      Suốt rộng dài đất nước Anh đi...
      Theo Anh lớp lớp những Binh đoàn vào trận
      Làm một Điện Biên chấn động địa cầu
      Làm một chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng.
      Cùng với nhân dân, với Đảng
      Hạ bệ một ngai vàng
      Tống cổ Ba tên xâm lược
      Noi gương Hưng Đạo Vương ba lần thắng giặc
      Cứu người anh em thoát họa diệt chủng hồi sinh
      Làm vẻ vang thời đại Hồ Chí Minh...
      Mừng Anh trường thọ
      Qua tuổi một trăm
      Về cõi trường sinh
      Rạng rỡ vẹn nguyên
      Nụ cười niềm tin
      Như Chú Văn ngày nào Bác gọi...
      Ơi thanh thản bao tấm lòng đồng đội
      Giây phút viếg Anh càng thêm nhớ Bác Hồ.












      Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

      THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG

      Bàng hoàng thấy lũ lụt miền Trung 
      Nước ngập xóm thôn, nước ngập đồng
      Nước tràn phố xá, xiêu thành lũy
      Bao nhà tay trắng, trắng khăn tang...

      Nước lụt mới hay lút cả làng
      Một vùng quê nước trắng mênh mang
      Bè nhỏ, bè to người chen chúc
      Gác thấp, gác cao người nối hàng...

      Nỗi nào hơn nỗi đau miền Trung
      Bao phen trận mạc gánh non sông
      Địch họa, thiên tai gày xứ sở
      Lòng người vẫn trụ vững, kiên trung

      Đồng bào cả nước thương miền Trung
      Chia nỗi đau qua triệu tấm lòng
      Bát gạo, đồng tiền manh áo mỏng
      Những gói quà tình nghĩa cảm thông...

      Như những năm cả nước một lòng
      Toàn dân đánh giặc cứu non sông
      Ngày nay lụt đến cùng xung trận
      Kề vai, sát cánh với miền Trung...