Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

ĐIỂM NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG XUÂN TRONG THƠ LƯƠNG TOÁN
                                       Lương Mạnh Hải
     
Tôi và bạn, mỗi người có thể đã qua nhiều mùa xuân trong đời. Có mùa mùa xuân đấy ắp niềm vui, có mùa xuân nặng trĩu nỗi buồn...Nhưng mỗi mùa xuân đến, đều đem đến cho mỗi người những dự định mới, hy vọng một điều gì đó tốt đẹp hơn ngày hôm qua, mùa xuân đã qua. Vì thế ai cũng cảm thấy mùa xuân luôn trẻ trung và tràn đầy hy vọng:

Này xuân bao tuổi hỡi cô mình
Mà mãi trẻ trung, mãi tươi xanh
Xuân về chắp cánh bao mơ ước
Hẹn nhé cùng xuân vạn sự thành.
Xuân 1961-Lương Toán

     Những mùa xuân trước của Lương Toán, là mùa xuân của người lính, xuân chiến trường đạn bom, xuân của ước mơ cho ngày chiến thắng:
Ngày mới nhập ngũ, mùa xuân trong mắt người lính trẻ, cái gì cũng trong veo, không gợn chút bụi trần:

Mưa xuân tốt cảnh mát người
Gió xuân man mác như cười với ta
Trời xuân xanh ngát, bao la
Phủ lên thảm lũ quê ta óng vàng
Hồn xuân phơi phới, rộn ràng
Như đang chia sẻ cùng chàng lính tơ
Xuân về rạo rực hồn thơ
Chắp cánh cho những ước mơ cuộc đời
Mùa xuân, xuân cuả đất trời
Cũng là xuân của lòng người...bạn ơi.
Xuân 1962-Lương Toán
Những năm tháng hành quân trên thao trường, bãi tập, trên những chặng đường ra trận...Thì mùa xuân phần lớn là mơ ngày chiến thắng trở về:
Xuân đến rồi em ơi trước ngõ
Cành đào tơ đang đỏ cánh hoa
Rừng Trường Sơn rộn quân ca
Phố phường em gái thướt tha bên thềm.
Xuân đến giữ lúc kèn xung kích
Vẫn rền vang diệt đich chiến trường
Hỡi em xa vắng,mến thương
Hẹn gì xuân đến trên đường hành quân
Xuân 1968-Lương Toán

     Ở thời điểm ấy, mong muốn lớn nhất của mọi người, của người lính là mau chóng giành thắng lợi, trở về với quê hương,làng xóm, với những người yêu thương:
Viết gì cho em lá thư xuân
Giữa ngày thắng lợi đến càng gần
Em ơi xa cách đầy thương nhớ
Sao chẳng ai buồn...Vẫn cứ xuân.
Xuân 1972-Lương Toán

      Tình yêu lứa đôi, tình cảm của người lính trong chiến tranh, rất tha thiết, chung thủy, những rõ ràng, dứt khoát, không ủy mỵ. Hình như cả một thế hệ, không ai hẹn, không ai dạy ai...Nhưng lớp sau nhìn lớp trước, theo gương lớp trước, đều sống như thế. Tất cả đều nén lòng mình lại, dành cho nhau những gì cao đẹp nhất trong ngày chiến thắng, ngày trở về. Họ tin và hy vọng ngày ấy chắc chắn sẽ đến:

ANH NHÉ HẸN XUÂN SAU

Mưa bay ngoài cửa ngõ
Như sớm giục xuân về
Trải nắng ấm đồng quê
Tô hồng bao đôi má

Mỗi năm hoa đào nở
Mỗi lúc đón xuân về
Bên người thân bạn bè
Không nhớ anh sao được

Khắp nẻo đường đất nước
Đã có bước chân anh
Bên đồng lúa xanh xanh
Nhanh tay em chăm bón

Anh đi cho làng xóm
Rợp mãi bóng hòa bình
Cho bao mái trường xinh
Em thơ vang câu hát.

Quê hương ta bát ngát
Ruộng thẳng cánh cò bay
Súng anh hãy chắc tay
Cho mùa về trĩu hạt...

Hoa xuân hương ngào ngạt
Đẹp mãi mãi tình ta
Những lưu luyến thiết tha
Trong cáchh xa thương nhớ.

Xuân này chưa gặp gỡ
Anh nhé hẹn xuân sau
khi nào tan quân giặc
Em đợi, anh nhớ về...

Xuân 1965-Lương Toán

       Chính sự chờ đợi, xa cách ấy đã tạo nên những điều kỳ diệu trong cuộc sống. Để hôm nay ,khi về đến đời thường, mỗi người nhìn lại những khoảnh khắc ấy, thời điểm ấy, thấy mình bỗng lớn hẳn lên, cao đẹp hơn...Khác xa với những điều thường nhật, những suy nghĩ bon chen...do những nhỏ nhen,chật hẹp...mà những mặt trái của xã hội đương thời đem lại.
Sau Giải phóng miền Nam,thống nhất đất nước, Lương Toán có mấy mùa xuân được xum họp bên gia đình. Nhưng những tảo tần, bươn chải vì miếng cơm, manh áo, vì lo toan bệnh tật vợ con...làm mất đi những vần thơ xuân hồn nhiên, tươi thắm của ngày nào...có chăng chỉ là sự lo toan, trăn trở:

GIỜ NÀY EM Ở ĐÂU...!

Mỗi năm...Ngày Tết đến

Em đi vào, đi ra

Lúc chợ gần, chợ xa

Nào mua mua, sắm sắm...

Còn em nhà thêm ấm

Cho anh và các con

Lúc gió lạnh, đông hàn

Tựa đời mình vào đó.

Tết này trời lạnh giá

Lòng anh như lạnh thêm

Kể từ ngày vắng em

Bếp lạnh, tim anh lạnh

Những ngày dài hưu quạnh

Con đi làm vắng nhà

Anh một mình vào ra

Bên câu thơ, nốt nhạc

Má hồng thường phận bạc

Anh đâu phải má hồng?

Mà sao đời long đong

Người đàn ông đi chợ...

Hôm nay ngày hai ba

Vắng em... con dâu sắm

Anh dặn con tùng tiệm

Mấy thứ "các cụ" dùngGọi là có tấm lòng

Của cháu con thành kính

Hướng về cõi tâm linh

Nhớ ông bà, cha mẹ

Ngoài trời mưa nhè nhẹ

Mà sao trong lòng anh

Có thủy triều dâng mạnh

Cồn cào nỗi nhớ em...

Em như ánh sao đêm

Vẫn gần trong tầm mắt

Mà đất trời cách biệt

Giờ này em ở đâu...?

      Có thể nói mỗi bài thơ xuân của Lương Toán như một cung bậc của cuộc đời trong mỗi mùa xuân đến. Có cung thanh, cung trầm. Càng gần phía cuối của cuộc đời, giọng thơ, tiếng thơ của tác giả

càng đằm thắm da diết:

Bóc tờ lịch ngày cuối năm

Đã nghe ríu rít tiếng xuân đang về

Hồn xuân náo nức đường quê

Tình xuân mời gọi người về cùng xuân

Đời người trong cõi trăm năm

Đón mùa xuân, tiễn mùa xuân, lẽ thường

Sao lòng ai mãi vấi vương

Một màu áo, một mùi hương...xuân nào...

      Còn nhiều, nhiều những bài thơ xuân...tác giả đã làm qua những chặng đường xuân trong cuộc đời mình, một số do thời gian đã mai một, quên lãng...Tuy nhiên, chỉ ít ỏi những vần thơ còn lại, đã phần nào nói lên những hoạt động phong phú, đa dạng của Lương Toán với các công việc mình đảm nhận và với mọi người. Ta hãy nghe bài thơ xuân mới nhất, tác giả viết ở tuổi 75:

Năm mươi năm trước mới Hai lăm

Chớp mắt thời gian đã Bảy nhăm

Tuổi Quân Bốn chục...lương hưu trí

Tuổi Đảng năm mươi...họp vẫn chăm.

Thuyền tình hai bến, nàng "về cõi "

Trên mạng nhiều em vẫn muốn săn

Vui thơ, vui rượu, vui bè bạn

Thảnh thản với đời một chữ TÂM.

Xin chúc tác giả có nhiều bài thơ xuân nói riêng và những bài thơ viết cho cuộc đời và cho mỗi người hay hơn nữa. Chúc mùa xuân thứ 75 và những mùa xuân còn lại trong cuộc đời tác giả, tràn ngập hoa và hương xuân tươi thắm, như những bài thơ xuân ở tuổi thanh niên.
LMH
Xuân Giáp Ngọ-2014

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét